GIAO DỊCH VIÊN VẤT VẢ LƯƠNG THẤP NHƯNG TỰ HÀO LẮM !

Sẽ ra sao nếu mỗi sáng bạn thức dậy hay khi đi ngủ mỗi tối mà vẫn luôn lo lắng mấy con số trong đầu. Chắc chắn sẽ rất tệ, tệ đến mức đôi khi ngày chủ nhật sẽ là ngày mà bạn luôn mơ về. Vậy, làm thế nào để công sở trở thành một nửa cuộc sống của bạn?

 

 

Đầu tiên sẽ là áp lực với sếp, chẳng có một ông sếp nào lại đi giữ một nhân viên mà mỗi lần mở miệng ra hỏi “em làm quen chưa” thì câu trả lời luôn nhận được là nụ cười đầy sợ hãi của bạn. Thế mà tôi đã như thế suốt mấy tháng trời đến nỗi đôi khi tự hỏi bản thân có đúng là mình chọn đúng nghề?

 

Áp lực thứ hai đến từ tính chất công việc. Cứ thử mệt trong người hay vừa bị sếp la xong mà quay ra cười thật tươi với khách hàng xem, nếu không phải là người nhạy bén với môi trường thì đừng hòng mà qua mặt được vị khách đứng trước mình nhé. Khách hàng xem vậy chứ nhạy bén lắm đấy.

 

Và điều cuối cùng là cứ thử xù đầu lên mà công việc vẫn không đâu vào đâu xem. Đã thế nhìn qua những đồng nghiệp bên cạnh thì đủng đỉnh xách túi đi về. Tự hỏi họ đã quán xuyến thời gian quá tốt hay do bạn quá tệ? Là một người nhân viên đến và đang thừa hưởng những thành quả của đàn anh đàn chị gây dựng, chắc chắn mọi sự nỗ lực của bạn đều luôn là bảo vệ thành quả và phát triển nó. Cái khó khăn là bạn đang làm việc trên thành công của người đi trước, áp lực ấy thật nặng lắm luôn.

 

 

Tất cả những điều tôi vừa kể là “hạt mầm”, quan trọng là cách bạn ươm hạt mầm đấy phát triển như thế nào. Phải thay đổi từ ngoại hình, phong cách và cách nhìn nhận sự việc của bản thân. Sếp la ư, thẳng thắn mà nhìn nhận khuyết điểm và khắc phục nó. Khách hàng không cần bạn, hãy thuyết phục họ bằng sự phục vụ ân cần và quan tâm. Công việc cứ đè đầu bạn, hãy kiên nhẫn mà làm, nghe lời hướng dẫn của người đi trước luôn là điều nên làm.

 

Tôi hiểu rằng “Mỗi người chúng ta đều không chọn nghề, mà nghề nghiệp đã chọn người phù hợp với nó”. Thay vì chối bỏ mọi thứ, tôi đã học cách nỗ lực hiểu công việc của mình. Khi ta bước càng cao thì bước đi sẽ càng chông chênh. Chẳng có thành công nào lại không bắt đầu từ sự cố gắng và khả năng chịu đựng sức nặng của chướng ngại vật. Sacombank, nơi đã giúp tôi trưởng thành, không còn rối tinh rối mù trước mọi thứ, mà là sự an toàn trước mỗi khó khăn. Phải là con vịt luôn có hình ảnh như đang thư giãn trên mặt hồ nhưng sự thật là đang cật lực đạp dưới nước để bơi đi.

 

 

Sau một năm ở với nghề, dù vẫn là lính mới, dù vẫn bị áp lực xoay quanh hằng ngày, nhưng tôi đã hiểu bản thân mình yêu công việc này thế nào, hiểu một nửa cuộc sống của tôi tuyệt vời thế nào. Vẫn là cái nghề đi sớm về khuya, vẫn là cuộc sống ăn qua những bữa cơm để làm việc. Nhưng quen rồi tôi yêu cái bận rộn đó lúc nào không hay. Thế mới nói, hạnh phúc đôi khi chỉ là những điều quen thuộc chúng ta đang trải qua mỗi ngày. Ở bên cạnh những người mà không biết từ khi nào đã thành thân quen, niềm vui mỗi khi có thưởng, có chiến thắng khi đạt doanh số. Hay đơn thuần chỉ là khi nhận được lời khen từ một khách hàng. Và chắc chắn những lúc khó khăn, áp lực có sự chia sẻ của đồng nghiệp thì ắt hẳn ta đang là người nhân viên hạnh phúc với nghề rồi. Làm Giao dịch viên: vất vả, lương thấp nhưng tự hào lắm!

Vũ Nhật Quỳnh Như - PGD Phạm Thế Hiển

Tìm việc làm
Kêt nối với Sacombank
Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến trang tuyển dụng của Sacombank qua

  • Facebook
  • Website
  • Quảng cáo trên các trang web
  • Bạn bè, Người thân
  • Khác

 

Cảm ơn bạn gia nhập mạng lưới nhân tài của chúng tôi,

Bằng cách tham gia mạng lưới nhân tài của chúng tôi, bạn chưa thực sự ứng tuyển vào các vị trí tuyển dụng.

Hãy ứng tuyển ngay để trở thành ứng viên sáng giá cho vị trí tuyển dụng của chúng tôi hoặc tiếp tục cập nhật hồ sơ.